
Kính dâng hương hồn Mẹ và thương tặng những người đã không may mất Mẹ!
Kính lạy Mẹ, đã 18 năm rồi, con bơ vơ mất Mẹ, cõi lòng trống vắng cô liêu bên cuộc trần hồng mỏi mệt. 18 năm con thèm hơi ấm, thèm tiếng hát ru ngọt ngào êm đềm như giọt nước thanh lương. 18 năm mất hẳn tình yêu thiêng liêng, tấm lòng cao quý dạy dỗ bảo ban tận tuỵ. 18 năm thiếu thốn tình Mẹ cao vời tợ biển đông xanh ngát. Đời con rất cần trái tim dịu mát, bàn tay che chở an bình, lời nói, hành động và cả sự im lặng nhiệm mầu của Mẹ, Mẹ ơi!
Kể từ ngày Mẹ tây quy Phật quốc, có nhiều khi, con không muốn làm gì hết. Con đã tự trách mình, không đủ khả năng để kéo dài sức khoẻ Mẹ hơn, không đủ nội lực để tuổi thọ của Mẹ thêm nhiều.
Con không muốn đóng góp gì thêm, bởi vì con đã không còn Mẹ trên trần gian này để nhìn ngắm từng bước chân con đi trong cuộc đời. Mặc dầu, mỗi bước chân con đi, ẩn chứa nhiều hạnh phúc thong dong. Con đã tủi hổ trách mình, khi không còn nhìn thấy dung từ tuyệt vời của Mẹ hiện hữu trên dương thế.
Mẹ ơi, con nhớ rất rõ buổi ban đầu xuất gia theo Thầy học đạo, Mẹ đã tạo mọi điều kiện thuận tiện từ vật chất đến tinh thần, để uốn nắn, khuyên nhắc hun đúc tâm hồn. Lúc đó, trong gia đình mình, Mẹ là người duy nhất bảo bọc, ngắm nhìn từng bước chân con đi trong trường đời lộng gió, cũng như cửa đạo mênh mông.
Khi còn sinh tiền, chính Mẹ là người giúp sức cho con, biến những tình cảm thiết tha cao quý, trở thành những năng lực vô biên, dắt dìu con bước tới. Chính Mẹ đã sẳn sàng ngã quỵ, chấp nhận những trở ngại khổ đau, gian nan thử thách của cuộc lữ, để bảo vệ cho con sinh tồn. Chính Mẹ đã gánh chịu mọi thiệt thòi, đương đầu với bao nghịch cảnh, để làm kẻ lót đường cho con bước đi.
Ôi, quả thật, Mẹ là Thánh nữ Quán Âm, luôn hiện hữu, khuyên nhắc khi con biếng lười, hay những lúc lạc hướng lầm đường, duyên theo pháp trần giả huyễn. Thiêng tình của Mẹ làm sao con có thể dùng bút mựt của trần gian diễn tả, làm sao con có thể dùng trí phàm phu cạn cợt nói cho tận nguồn!
Xin cảm ơn Mùa Vu Lan Báo Hiếu nhiệm mầu năm 2008 này! Xin cám ơn cuộc đời đã cho con những phút giây yên bình trong tâm thức, để con có dịp ngồi một mình suy nghiệm, ôn lại cuộc đời của Mẹ hiền!
Chính những phút giây này, con mới phát hiện một điều, là hình như Mẹ đã biết trước tương lai của con. Thế nên lúc nào con cũng thấy Mẹ vái van khẩn cầu chư Phật, Bồ tát chở che cho con luôn được yên ổn trong đời sống tu hành, luôn được an lạc với Thầy hiền bạn tốt, luôn được sự đùm bọc chở che của tất cả Phật tử xa gần.
Điều quan trọng mà Mẹ hằng mong ước và khuyên con là: “phải cố gắng đi cho trọn kiếp tu hành, sống sao cho vẹn toàn với mảnh y giải thoát, và luôn đặt trách nhiệm làm lợi ích an lạc cho bá tánh chúng sinh”. Con nghĩ, đó chính là ước nguyện duy nhất của đời Mẹ.
Kính lạy Mẹ, cho đến bây giờ, con vẫn chưa hiểu nỗi vì sao hai cánh tay mềm mại, yếu ớt của Mẹ, lại có sức mạnh chở che những sóng to gió lớn của cuộc đời. Con vẫn chưa cảm nhận và hình dung ra, làm sao thân hình thon thả yếu gầy của Mẹ, lại có khả năng ngăn chặn mọi khốn khó dồn dập của cuộc lữ, nhất là khi Ông-Bà ngoại lìa trần rất sớm.
Mẹ đã nuôi con bằng nước mắt khổ đau, bằng mồ hôi lam lũ, bằng sức lực phấn đấu, bằng ý chí kiên cường, đương đầu với bao gian khó của một phụ nữ Việt gốc Hoa chân yếu tay mềm.
Mùa đông năm nay, lạnh hơn những năm gần đây. Giữa rừng hoang sơ quạnh vắng, nhìn lên bầu trời trong lúc hoàng hôn chuẩn bị ngơi nghỉ. Những chú chim đang đạp cánh trở về tổ ấm, sau một ngày vất vả vật lộn với đời sống. Hình ảnh nhiệm mầu này như lời nhắc nhở kẻ lữ hành, như tiếng chuông đánh thức lương tâm con người, đừng đắm chìm trong cặn bả lợi danh. Chính cảnh quang, khí trời trong khu rừng hoang dã này, là tiếng pháp không lời, xuyên thấu tâm hồn con. Tâm thức chợt xốn xang chạnh lòng, khi nghĩ nhớ về ân đức Mẹ hiền.
Bây giờ, hình ảnh Mẹ lại hiện về trong tâm trí của con. Vẫn đó nụ cười hiền in trong dòng đời thiên biến. Vẫn đó nét mặt dịu dàng, ẩn chứa cả biển tình thương vô bờ. Vẫn đó dáng đi khoang thai, luôn tha thứ lúc con phạm lỗi lầm. Vẫn đó bàn tay búp măng tuyệt đẹp, luôn bảo bọc chở che, từ lúc con còn nằm trong nôi.
Hình ảnh của Mẹ vừa lung linh thiêng liêng, nhưng cận kề gần gũi. Vừa ẩn hiện ảo mờ, nhưng dễ dàng cảm nhận. Vừa yên ả thì thầm, nhưng siêu việt thời gian không gian. Luôn hài hoà, lưu xuất trong từng mạch máu, từng suy nghĩ của đời con.
Vì vậy, 18 năm chưa trở thành cổ kính rêu phong. Cho dù dòng thời gian cuống phăng tất cả, nhưng đối với trái tim, hình ảnh dung dị của Mẹ, đối với những gì Mẹ đã ban trao, vun đắp, vẫn còn gần lắm, vẫn còn nguyên vẹn trong tâm hồn của con. Tấm lòng của Mẹ vẫn tinh khôi long lanh, cao khiết sáng ngời như mới hôm nào!
18 năm rồi mà ánh mắt của Mẹ vẫn đen huyền sáng tỏ, như trăng Trung thu tháng 8.
18 năm vật đổi sao dời, dòng đời diệt sinh chuyển hoá, nhưng tấm lòng của Mẹ vẫn còn ngự trị trong trái tim, vẫn thiêng liêng ngút ngàn tiếp tục giúp sức cho con.
18 năm phù du bụi cát, bao nhiêu điên đảo rơi rụng, bao nhiêu mảnh đời từ biệt, người người ra đi, không để lại dấu vết trong kiếp phong trần. Nhưng, những gì Mẹ trọn dành cho con, vẫn nguyên vẹn, không bị bào mòn bởi năm tháng thời gian. Thậm chí mùi da thơm của Mẹ, vẫn còn ươm ngát trong thịt da của con, mặt dầu có những lúc, con đã lăn lóc bên vũng bùn tanh hôi thế tục.
Kính lạy Mẹ, xin Mẹ đừng lo, bây giờ con đã trưởng thành. Con biết sẽ làm gì và không làm gì trong tâm thức yên bình. Con đang cố gắng thực hành theo Mẹ, luôn mỉm cười với cuộc đời, với mọi người, để đến ngày cuối cùng, con sẽ mỉm cười với chính hơi thở của con, để vào cõi tịch nhiên mênh mông.
Mùa Vu Lan năm nay, xin cho con chấp tay kính thành dâng lạy Mẹ, để phần nào đền đáp ân nghĩa cao vời, phần nào dâng lời tạ tội muộn màng!!
Chùa Phật Tổ, Úc châu; 15- 08- 2008;
Nhằm ngày Rằm tháng 07 năm Mậu Tý
TK Thích Thiện Hữu